"Hừ———— khụ khụ khụ————"
Một tràng ho kịch liệt cắt ngang tiếng cười gằn của Phong Thần Tú Cát.
Vóc dáng gầy gò khom gập xuống, hắn dùng khăn tay che chặt miệng. Giữa kẽ ngón tay rỉ ra vệt máu đỏ sẫm, hắn liếc nhìn một cái rồi lập tức giấu nhẹm vào trong ngực.
Đợi đến khi nhịp thở dần ổn định, hắn mới ngẩng đầu lên. Ánh mắt tuy đục ngầu nhưng vẫn sắc lẹm, ghim chặt lấy bóng người đang ngồi đối diện.




